窗日

宋代 韩淲
饭已南窗暖,依违睡思生。息虚神即固,气定体殊轻。 霜熟日初上,檐疏纸透明。欠伸询早暮,一唱午鸡声。
fàn nán chuāng nuǎn   wéi shuì shēng shén   dìng shū qīng    
shuāng shú chū shàng   yán shū zhǐ tòu míng qiàn shēn xún zǎo   chàng shēng