愁坐

宋代 章甫
俗物满前无好怀,可堪时序苦相催。 飞蚊扫迹夜方静,过雁传声寒已来。 多病不胜杯潋滟,远游只恐马虺隤。 书窗愁坐令人瘦,独上江楼日几回。
mǎn qián hǎo huái 怀   kān shí xiāng cuī  
fēi wén sǎo fāng jìng   guò yàn chuán shēng hán lái  
duō bìng shèng bēi liàn yàn   yuǎn yóu zhǐ kǒng huī tuí  
shū chuāng chóu zuò lìng rén shòu   shàng jiāng lóu huí