愁坐

唐代 杜甫
高斋常见野,愁坐更临门。十月山寒重,孤城月水昏。 葭萌氐种迥,左担犬戎存。终日忧奔走,归期未敢论。
gāo zhāi cháng jiàn   chóu zuò gēng lín mén shí yuè shān hán zhòng   chéng yuè shuǐ hūn
jiā méng zhǒng jiǒng   zuǒ dān quǎn róng cún zhōng yōu bēn zǒu   guī wèi gǎn lùn