酬子与 其一

明代 王世贞
一榻专吾过,春风细讨论。子桑容被发,泄柳故应门。 抱病雄心改,违时大雅存。诗来重嘘借,未敢对人言。
zhuān guò   chūn fēng tǎo lùn sāng róng bèi xiè   liǔ yìng mén    
bào bìng xióng xīn gǎi   wéi shí cún shī lái zhòng jiè wèi   gǎn duì rén yán