酬周少隐赠行之什

宋代 王之道
我老无知独梦鱼,清风一枕午钟余。 忽惊珠玉情相厚,便觉山林计不疏。 酒熟会看延客醉,诗成还复遣儿书。 何人竟得閒中趣,只恐无聊叹索居。
lǎo zhī mèng   qīng fēng zhěn zhōng
jīng zhū qíng xiāng hòu   biàn 便 jué shān lín shū
jiǔ shú huì kàn yán zuì   shī chéng hái qiǎn ér shū
rén jìng xián zhōng   zhǐ kǒng liáo tàn suǒ