酬忠公林亭

唐代 包融
江外有真隐,寂居岁已侵。结庐近西术,种树久成阴。 人迹乍及户,车声遥隔林。自言解尘事,咫尺能辎尘。 为道岂庐霍,会静由吾心。方秋院木落,仰望日萧森。 持我兴来趣,采菊行相寻。尘念到门尽,远情对君深。 一谈入理窟,再索破幽襟。安得山中信,致书移尚禽。
jiāng wài yǒu zhēn yǐn   suì qīn jié jìn 西 shù   zhòng shù jiǔ chéng yīn
rén zhà   chē shēng yáo lín yán jiě chén shì   zhǐ chǐ néng chén
wéi dào huò   huì jìng yóu xīn fāng qiū yuàn luò   yǎng wàng xiāo sēn
chí xīng lái   cǎi xíng xiāng xún chén niàn dào mén jǐn   yuǎn qíng duì jūn shēn
tán   zài suǒ yōu jīn ān shān zhōng xìn   zhì shū shàng qín