酬郑从事四年九月宴望海亭,次用旧韵

唐代 元稹
海亭树木何茏葱,寒光透坼秋玲珑。湖山四面争气色, 旷望不与人间同。一拳墺伏东武小,两山斗构秦望雄。 嵌空古墓失文种,突兀怪石疑防风。舟船骈比有宗侣, 水云滃泱无始终。雪花布遍稻陇白,日脚插入秋波红。 兴馀望剧酒四坐,歌声舞艳烟霞中。酒酣从事歌送我, 歌云此乐难再逢。良时年少犹健羡,使君况是头白翁。 我闻此曲深叹息,唧唧不异秋草虫。忆年十五学构厦, 有意盖覆天下穷。安知四十虚富贵,朱紫束缚心志空。 妆梳伎女上楼榭,止欲欢乐微茫躬。虽无趣尚慕贤圣, 幸有心目知西东。欲将滑甘柔藏府,已被郁噎冲喉咙。 君今劝我酒太醉,醉语不复能冲融。劝君莫学虚富贵, 不是贤人难变通。
hǎi tíng shù lóng cōng   hán guāng tòu chè qiū líng lóng shān miàn zhēng  
kuàng wàng rén jiān tóng quán ào dōng xiǎo   liǎng shān dòu gòu qín wàng xióng
qiàn kōng shī wén zhǒng   guài shí fáng fēng zhōu chuán pián yǒu zōng  
shuǐ yún wěng yāng shǐ zhōng xuě huā biàn dào lǒng bái   jiǎo chā qiū hóng
xīng wàng jiǔ zuò   shēng yàn yān xiá zhōng jiǔ hān cóng shì sòng  
yún nán zài féng liáng shí nián shào yóu jiàn xiàn   shǐ 使 jūn kuàng shì tóu bái wēng
wén shēn tàn   qiū cǎo chóng nián shí xué gòu shà  
yǒu gài tiān xià qióng ān zhī shí guì   zhū shù xīn zhì kōng
zhuāng shū shàng lóu xiè   zhǐ huān wēi máng gōng suī shàng xián shèng  
xìng yǒu xīn zhī 西 dōng jiāng huá gān róu zàng   bèi chōng hóu lóng
jūn jīn quàn jiǔ tài zuì   zuì néng chōng róng quàn jūn xué guì  
shì xián rén nán biàn tōng