酬元美 其一

明代 李攀龙
妾本秦宫女,少小扬蛾眉。早辱君王宠,朱颜骄自持。 卷衣皆罗纨,明珠纵横垂。头上翠琅玕,爵钗珊瑚枝。 盛年处深殿,容华天下知。一朝在里巷,遂为生别离。 此身托古欢,南山犹可移。东邻荡子妇,泥沙委路岐。 中心指秋日,同穴乃所期。
qiè běn qín gōng   shào xiǎo yáng é méi zǎo jūn wáng chǒng zhū   yán jiāo chí    
juǎn jiē luó wán   míng zhū zòng héng chuí tóu shàng cuì láng gān jué   chāi shān zhī    
shèng nián chù shēn diàn 殿   róng huá tiān xià zhī zhāo zài xiàng suì   wéi shēng bié    
shēn tuō huān   nán shān yóu dōng lín dàng   shā wěi    
zhōng xīn zhǐ qiū   tóng xué nǎi suǒ