酬友人见寄新文

唐代 孟郊
为客栖未定,况当玄月中。繁云翳碧霄,落雪和清风。 郊陌绝行人,原隰多飞蓬。耕牛返村巷,野鸟依房栊。 我无饥冻忧,身托莲花宫。安闲赖禅伯,复得疏尘蒙。 览君郢曲文,词彩何冲融。讴吟不能已,顿觉形神空。
wèi wèi dìng   kuàng dāng xuán yuè zhōng fán yún xiāo   luò xuě qīng fēng
jiāo jué xíng rén   yuán duō fēi péng gēng niú fǎn cūn xiàng   niǎo fáng lóng
dòng yōu   shēn tuō lián huā gōng ān xián lài chán   shū chén méng
lǎn jūn yǐng wén   cǎi chōng róng ōu yín néng   dùn jué xíng shén kōng