酬颖叔见寄

宋代 郭祥正
铿铿南华经,语意妙复妙。高能出苍旻,卑不厌藜藋。 阴静偶暂处,影迹两莫吊。息踵真人徒,息喉愚者绍。 方同造物言,万变领枢要。既能无怛化,勿凿混沌窍。 百家拾其馀,所得及遗溺。至音听以气,世或昧此调。 不见杏坛讲,犹为渔父诮。君看泰山顶,半夜日先照。 惟逢蒋颖叔,沉默造玄窔。落笔逾万言,严密若诰诏。 嗟予久聋瘖,此道雅未剽。一昨闻君谈,神悟百骸疗。 人忘道术游,鱼忘江海跳。昭亭果见期,为子发长啸。
kēng kēng nán huá jīng   miào miào gāo néng chū cāng mín bēi   yàn diào    
yīn jìng ǒu zàn chù   yǐng liǎng diào zhǒng zhēn rén   hóu zhě shào    
fāng tóng zào yán   wàn biàn lǐng shū yào néng huà   záo hùn dùn qiào    
bǎi jiā shí   suǒ de zhì yīn tīng shì   huò mèi diào    
jiàn xìng tán jiǎng   yóu wèi qiào jūn kàn tài shān dǐng bàn   xiān zhào    
wéi féng jiǎng yǐng shū   chén zào xuán yào luò wàn yán yán   ruò gào zhào    
jiē jiǔ lóng yīn   dào wèi piāo zuó wén jūn tán shén   bǎi hái liáo    
rén wàng dào shù yóu   wàng jiāng hǎi tiào zhāo tíng guǒ jiàn wèi   zi cháng xiào