愁倚阑令·凭江阁

宋代 晏几道
凭江阁,看烟鸿,恨春浓。 还有当年闻笛泪,洒东风。 时候草绿花红, 斜阳外、远水溶溶。 浑似阿莲双枕畔,画屏中。
píng jiāng   kàn yān hóng 鸿   hèn chūn nóng
hái yǒu dāng nián wén lèi   dōng fēng
shí hou cǎo 绿 huā hóng  
xié yáng wài yuǎn shuǐ róng róng
hún ā lián shuāng zhěn pàn   huà píng zhōng