愁倚阑/春光好

宋代 丘崈
风雨骤,妒花黄。忽斜阳。急手打开君会否,是伊凉。深深密密传觞。似差胜、落帽清狂。满引休辞还醉倒,却何妨。
fēng zhòu   huā huáng xié yáng shǒu kāi jūn huì fǒu   shì liáng shēn shēn chuán shāng shì chà shèng luò mào qīng kuáng mǎn yǐn xiū hái zuì dào   què fáng