酬徐正字夤

唐代 黄滔
已免蹉跎负岁华,敢辞霜鬓雪呈花。名从两榜考升第, 官自三台追起家。匹马有期归辇毂,故山无计恋桑麻。 莫言蓬阁从容久,披处终知金在砂。
miǎn cuō tuó suì huá   gǎn shuāng bìn xuě chéng huā míng cóng liǎng bǎng kǎo shēng  
guān sān tái zhuī jiā yǒu guī niǎn   shān liàn sāng
yán péng cóng róng jiǔ   chù zhōng zhī jīn zài shā