酬许元锡

清代 陈维崧
嘉隆以后论文笔,天下健者陈华亭。梅村先生住娄上,斟酌元化追精灵。 忆昔我生十四五,初生黄犊健如虎。华亭叹我骨格奇,教我歌诗作乐府。 二十以外出入愁,飘然竟从梅村游。先生呼我老龙子,半醉披我赤霜裘。 此生阑入铜驼路,可怜老作《江南赋》。头上不畏咸阳王,眼前只认丁都护。 晚交许子怀抱开,看尔不合长悲哀。手提一诗来赠我,十幅错落红玫瑰。 我年三十馀,清狂爱儿戏。旁人见我笑不休,安知我有填膺事。 日间击鼓夜击鲜,行乐安得千万年。何肯龌龊学章句,三日新妇殊可怜。 许子赠诗逾一月,念欲报之久不发。昨宵饱看冒家灯,一寸管城老龙渴。 掀髯狂作许生歌,食纸春蚕响不歇。明朝归客正扬舲,海色苍茫青更青。
jiā lóng hòu lùn wén   tiān xià jiàn zhě chén huá tíng méi cūn xiān sheng zhù lóu shàng zhēn   zhuó yuán huà zhuī jīng líng    
shēng shí   chū shēng huáng jiàn huá tíng tàn jiào   shī zuò yuè    
èr shí wài chū chóu   piāo rán jìng cóng méi cūn yóu xiān sheng lǎo lóng zi bàn   zuì chì shuāng qiú    
shēng lán tóng tuó   lián lǎo zuò jiāng nán tóu shàng wèi xián yáng wáng yǎn qián zhǐ   rèn dīng        
wǎn jiāo zi huái 怀 bào kāi   kàn ěr cháng bēi āi shǒu shī lái zèng shí   cuò luò hóng méi guī    
nián sān shí   qīng kuáng ài ér páng rén jiàn xiào xiū ān   zhī yǒu tián yīng shì    
jiān xiān   xíng ān qiān wàn nián kěn chuò xué zhāng sān   xīn shū lián    
zi zèng shī yuè   niàn bào zhī jiǔ zuó xiāo bǎo kàn mào jiā dēng   cùn guǎn chéng lǎo lóng    
xiān rán kuáng zuò shēng   shí zhǐ chūn cán xiǎng xiē míng cháo guī zhèng yáng líng hǎi   cāng máng qīng gèng qīng