酬学诗僧惟晤

宋代 欧阳修
诗三百五篇,作者非一人。 羁臣与弃妾,桑濮乃淫奔。 其言苟可取,庞杂不全纯。 子虽为佛徒,未易废其言。 其言在合理,但惧学不臻。 子佛与吾儒,异辙难同轮。 子何独吾慕,自忘夷其身。 苟能知所归,固有路自新。 诱进或可至,拒之诚不仁。 维诗於文章,太山一染尘。 又如古衣裳,组织烂成文。 拾其裁剪余,未识衮服尊。 嗟子学虽劳,徒自苦骸筋。 勤勤袖卷轴,一岁三及门。 惟求一言荣,归以耀其伦。 与夫荣其虑,不若启其源。 韩子亦尝谓,收敛加冠巾。
shī sān bǎi piān   zuò zhě fēi rén
chén qiè   sāng nǎi yín bēn
yán gǒu   páng quán chún
zi suī wèi   wèi fèi yán
yán zài   dàn xué zhēn
zi   zhé nán tóng lún
zi   wàng shēn
gǒu néng zhī suǒ guī   yǒu xīn
yòu jìn huò zhì   zhī chéng rén
wéi shī wén zhāng   tài shān rǎn chén
yòu shang   zhī làn chéng wén
shí cái jiǎn   wèi shí gǔn zūn
jiē xué suī láo   hái jīn
qín qín xiù juàn zhóu   suì sān mén
wéi qiú yán róng   guī yào 耀 lún
róng   ruò yuán
hán cháng wèi   shōu liǎn jiā guàn jīn