酬信仲见和二首 其一

宋代 胡寅
数篇新雨意,真见古人情。当拜王灵及,非关祀事明。 雷声空自碾,云气不相并。试为驱潜物,安能役鬼兵。 晓来闻鹊唶,座上扫蝇营。地脉沾濡遍,天心赋与平。 远惭白水政,坐想有莘耕。各竞千峰秀,谁平两港争。 稻花重扑扑,莲脸更盈盈。但欲禾麻穟,无令栋宇倾。 教心蘧叟化,官况伯夷清。霁电金蛇掣,晴霞绮凤横。 仙人归缥缈,诗客思纡萦。句屑馀霏妙,人涵晚吹轻。 故园三径绿,新水半篙生。遂有乘槎兴,秋风白玉京。
shù piān xīn   zhēn jiàn rén qíng dāng bài wáng líng fēi   guān shì míng    
léi shēng kōng niǎn   yún xiāng bìng shì wèi qián ān   néng guǐ bīng    
xiǎo lái wén què   zuò shàng sǎo yíng yíng mài zhān biàn tiān   xīn píng    
yuǎn cán bái shuǐ zhèng   zuò xiǎng yǒu shēn gēng jìng qiān fēng xiù shuí   píng liǎng gǎng zhēng    
dào huā zhòng   lián liǎn gèng yíng yíng dàn suì   lìng dòng qīng    
jiào xīn sǒu huà   guān kuàng qīng diàn jīn shé chè qíng   xiá fèng héng    
xiān rén guī piāo miǎo   shī yíng xiè fēi miào rén   hán wǎn chuī qīng    
yuán sān jìng 绿   xīn shuǐ bàn gāo shēng suì yǒu chéng chá xīng qiū   fēng bái jīng