酬汪仪曹

清代 谢震
炎曦正尔忧蕴隆,祝融忽逊玄冥功。太行剑脊溢天外,银山倒压鼋鼍宫。 阳侯夺国窜东海,螭象无主奔狂踪。新鬼旧鬼聚市哭,南村北村孤桑空。 先声鼓气吼屏翳,烈焰助势烧丰隆。我时隐几愁阢,惟恐倚杵倾苍穹。 锐斋先生有道者,长安索米嗟几穷。灶突不墨墨衫袖,庖煇无肉肉鱼虫。 奔走蟫蠹伺虎豕,被服孔郑餐欧庸。况此天公恶作剧,屋漏灌顶泥搏胸。 妻孥啼号交遍谪,心知理屈应以聋。自诩此秘世莫晓,远示好友邮之通。 我较先生更长策,趋避早越蓬莱东。日长岂得免诟詈,马耳自不谋东风。 先生官职稷嗣君,先生经术骭子弓。贤豪尚苦旦夕供,何况担簦负笈从经蒙。 作诗藉答聊一哄,平原霞尾倒景猎猎摇深红。
yán zhèng ěr yōu yùn lóng   zhù róng xùn xuán míng gōng tài xíng jiàn tiān wài   yín shān dào yuán tuó gōng
yáng hòu duó guó cuàn dōng hǎi   chī xiàng zhǔ bēn kuáng zōng xīn guǐ jiù guǐ shì   nán cūn běi cūn sāng kōng
xiān shēng hǒu píng   liè yàn zhù shì shāo fēng lóng shí yìn chóu     wéi kǒng chǔ qīng cāng qióng
ruì zhāi xiān sheng yǒu dào zhě   cháng ān suǒ jiē qióng zào shān xiù   páo huī ròu ròu chóng
bēn zǒu yín shǐ   bèi kǒng zhèng cān ōu yōng kuàng tiān gōng è zuò   lòu guàn dǐng xiōng
háo jiāo biàn zhé   xīn zhī yīng lóng shì xiǎo   yuǎn shì hǎo yǒu yóu zhī tōng
jiào xiān sheng gèng cháng   zǎo yuè péng lái dōng zhǎng de miǎn gòu   ěr móu dōng fēng
xiān sheng guān zhí jūn   xiān sheng jīng shù gàn zi gōng xián háo shàng dàn gōng   kuàng dān dēng cóng jīng méng
zuò shī liáo hòng   píng yuán xiá wěi dǎo jǐng liè liè yáo shēn hóng