酬王檐叔奉使江南访茶法利害见寄

宋代 王安石
余闻古之人,措法贻厥後。 命官惟贤材,职事又留狃。 止能权轻重,王府则多有。 岂尝搉其子,而为民父母。 当时所经营,今十已毁九。 其一虽幸在,漂摇亦将朽。 公卿患才难,州县固多苟。 诏令虽数下,纷纷谁与守。 官居甚传舍。 位以声势受。 既不责施为,安能辨贤不。 区区欲捄弊,万谤不容口。 天下大安危,谁当执其咎。 劳心适有罪,养誉终天丑。 岂惟祖子孙,教戒及朋友。 贵者大其领,诗人歌四牡。 至尊空独忧,不敢乐饮酒。 哿矣富阡陌,哀哉此无糗。 乡闾人所怀,今或弃而走。 岂无济无术,使尔安畎亩。 故今二三公,戮尹思矫揉。 永惟东南害,茶法盖其首。 私藏与窃贩,犴狱常纷纠。 输将一不足,往往死鞭杻。 贩陈彼杂恶,强卖曾非诱。 已云困关市,且复搔林薮。 将更百年弊,谓民知可否。 出节付群材,询谋欲经久。 朝廷每若此,自可跻仁寿。 因知从今始,渐欲人财阜。 吾宗恢奇士,选使自朝右。 聪明谅多得,为上归析剖。 王程虽薄遽,邦法难卤莽。 愿君博谘诹,无择壮与考。 余知茶山民,不必生皆厚。 独当征求任,尚恐难措手。 孔称均无贫,此语今可取。 譬欲轻万钧,当令众人负。 强言岂宜当,聊用报琼玖。
wén zhī rén   cuò jué hòu
mìng guān wéi xián cái   zhí shì yòu liú niǔ
zhǐ néng quán qīng zhòng   wáng duō yǒu
cháng què zi   ér wéi mín
dāng shí suǒ jīng yíng   jīn shí huǐ jiǔ
suī xìng zài   piāo yáo jiāng xiǔ
gōng qīng huàn cái nán   zhōu xiàn duō gǒu
zhào lìng suī shù xià   fēn fēn shuí shǒu
guān shén chuán shè
wèi shēng shì shòu
shī wéi   ān néng biàn xián
jiù   wàn bàng róng kǒu
tiān xià ān wēi   shuí dāng zhí jiù
láo xīn shì yǒu zuì   yǎng zhōng tiān chǒu
wéi sūn   jiào jiè péng you
guì zhě lǐng   shī rén
zhì zūn kōng yōu   gǎn yǐn jiǔ
qiān   āi zāi qiǔ
xiāng rén suǒ huái 怀   jīn huò ér zǒu
shù   shǐ 使 ěr ān quǎn
jīn èr sān gōng   yǐn jiǎo róu
yǒng wéi dōng nán hài   chá gài shǒu
cáng qiè fàn   àn cháng fēn jiū
shū jiāng   wǎng wǎng biān niǔ
fàn chén è   qiáng mài céng fēi yòu
yún kùn guān shì   qiě sāo lín sǒu
jiāng gèng bǎi nián   wèi mín zhī fǒu
chū jié qún cái   xún móu jīng jiǔ
cháo tíng měi ruò   rén shòu 寿
yīn zhī cóng jīn shǐ   jiàn rén cái
zōng huī shì   xuǎn shǐ 使 cháo yòu
cōng ming liàng duō de   wéi shàng guī pōu
wáng chéng suī báo   bāng nán mǎng
yuàn jūn zōu   zhuàng kǎo
zhī chá shān mín   shēng jiē hòu
dāng zhēng qiú rèn   shàng kǒng nán cuò shǒu
kǒng chēng jūn pín   jīn
qīng wàn jūn   dāng lìng zhòng rén
qiáng yán dāng   liáo yòng bào qióng jiǔ