酬王伯虎

宋代 王安石
吾闻人之初,好恶尚无朕。 帝与凿耳目,贤愚遂殊品。 尔来百千年,转化薄愈甚。 父翁相贩卖,浮诈谁能审。 睢盱猴缨冠,狼籍鼠穴寝。 沧海恐值到,谁论鱼鳖淰。 鴞声虽云恶,革去在食葚。 嗟谁职教化,独使此风稔。 恬观不知救,坐费太官廪。 予生少而戆,好古乃天禀。 念此俗衰坏,何尝敢安枕。 有时不能平,悲吒失食饮。 唯子同我病,亦或涕沾衽。 谓予可告语,密以诗来谂。 烂然辞满纸,秋水濯新锦。 穷观何拳拳,静念复凛凛。 贱贫欲救世,无宁犹拾渖。 说穷且版筑,尹咄唯烹饪。 逢时岂遽废,避俗聊须噤。 徂年幸未暮,此意可勤恁。
wén rén zhī chū   hào shàng zhèn  
záo ěr   xián suì shū pǐn  
ěr lái bǎi qiān nián   zhuǎn huà báo shén  
wēng xiāng fàn mài   zhà shuí néng shěn  
huī hóu yīng guān   láng shǔ xué qǐn  
cāng hǎi kǒng zhí dào   shuí lùn biē niǎn  
xiāo shēng suī yún è   zài shí rèn  
jiē shuí zhí jiào huà   shǐ 使 fēng rěn  
tián guān zhī jiù   zuò fèi tài guān lǐn  
shēng shǎo ér gàng   hào nǎi tiān bǐng  
niàn shuāi huài   cháng gǎn ān zhěn  
yǒu shí néng píng   bēi zhā shī shí yǐn  
wéi zi tóng bìng   huò zhān rèn  
wèi gào   shī lái shěn  
làn rán mǎn zhǐ   qiū shuǐ zhuó xīn jǐn  
qióng guān quán quán   jìng niàn lǐn lǐn  
jiàn pín jiù shì   nìng yóu shí shěn  
shuō qióng qiě bǎn zhù   yǐn duō wéi pēng rèn  
féng shí fèi   liáo jìn  
nián xìng wèi   qín nèn