酬屠长卿谈道

明代 王世贞
汉武招炎柄,神威鞭八荒。贵富无终极,欢娱焉得长。 上感西母精,譬说将万方。灵药点行尸,非腐仅成僵。 太白宦不达,蓬累因风翔。自云大还就,毛骨皆灵香。 逍遥竟八极,婉姱凋三光。采石一醉归,鲸背天茫茫。 得意失意人,于道皆有妨。其言快人耳,其事令心伤。 云■下璇霄,绛节丽朝霜。下迎扫除者,不问陶华阳。 柏叶瞿仙童,远胜其师黄。罔象获玄珠,智者空遑遑。 窍为聪明凿,羊用岐路亡。才鬼与顽仙,其究安得当。 仙成故不顽,才鬼沦披猖。余计业已失,谋君安得臧。 不睹襄城辙,大雾迷康庄。自非小儿言,七圣俱彷徨。
hàn zhāo yán bǐng   shén wēi biān huāng guì zhōng huān   yān zhǎng    
shàng gǎn 西 jīng   shuō jiāng wàn fāng líng yào diǎn xíng shī fēi   jǐn chéng jiāng    
tài bái huàn   péng lèi yīn fēng xiáng yún hái jiù máo   jiē líng xiāng    
xiāo yáo jìng   wǎn kuā diāo sān guāng cǎi shí zuì guī jīng   bèi tiān máng máng    
shī rén   dào jiē yǒu fáng yán kuài rén ěr   shì lìng xīn shāng    
yún   xià xuán xiāo   jiàng jié cháo shuāng xià yíng sǎo chú zhě   wèn táo huá yáng    
bǎi xiān tóng   yuǎn shèng shī huáng wǎng xiàng huò xuán zhū zhì   zhě kōng huáng huáng    
qiào wèi cōng ming záo   yáng yòng wáng cái guǐ wán xiān   jiū ān dàng    
xiān chéng wán   cái guǐ lún chāng shī móu   jūn ān zāng    
xiāng chéng zhé   kāng zhuāng fēi xiǎo ér yán   shèng páng huáng