酬田就

唐代 姚合
闲居多僻静,犹恐道相违。只是夜深坐,那堪春未归。 嫩苔粘野色,香絮扑人衣。纵有野僧到,终朝不话非。
xián duō jìng   yóu kǒng dào xiāng wéi zhǐ shì shēn zuò   kān chūn wèi guī
nèn tái zhān   xiāng rén zòng yǒu sēng dào   zhōng zhāo huà fēi