酬滕野云

元代 赵孟頫
滕君本臞儒,肝鬲足清气。赋诗多秀句,往往含古意。 大誇江山美,一洗尘土翳。平生有诗癖,得句时自憙。 尔来荒芜甚,枯涩常内愧。锦绣忽堕前,令我喜不寐。 功名亦何有,富贵安足计。唯有百年后,文字可传世。 霅溪春水生,归志行可遂。閒吟渊明诗,静学右军字。 但恐君未閒,书成无由寄。
téng jūn běn   gān qīng shī duō xiù   wǎng wǎng hán
kuā jiāng shān měi   chén píng shēng yǒu shī   de shí
ěr lái huāng shén   cháng nèi kuì jǐn xiù duò qián   lìng mèi
gōng míng yǒu   guì ān wéi yǒu bǎi nián hòu   wén chuán shì
zhà chūn shuǐ shēng   guī zhì xíng suì xián yín yuān míng shī   jìng xué yòu jūn
dàn kǒng jūn wèi xián   shū chéng yóu