愁台

宋代 王安石
颓垣断渐有平沙,老木荒榛八九家。 河势东南吹地坼,天形西北倚城斜。 倾壶语罢还登眺,岸帻诗成却叹嗟。 万事因循今白发,一年容易即黄花。
tuí yuán duàn jiàn yǒu píng shā   lǎo huāng zhēn jiǔ jiā
shì dōng nán chuī chè   tiān xíng 西 běi chéng xié
qīng hái dēng tiào   àn shī chéng què tàn jiē
wàn shì yīn xún jīn bái   nián róng huáng huā