酬司门卢四兄云夫院长望秋作

唐代 韩愈
长安雨洗新秋出,极目寒镜开尘函。终南晓望蹋龙尾, 倚天更觉青巉巉.自知短浅无所补,从事久此穿朝衫。 归来得便即游览,暂似壮马脱重衔。曲江荷花盖十里, 江湖生目思莫缄。乐游下瞩无远近,绿槐萍合不可芟。 白首寓居谁借问,平地寸步扃云岩。云夫吾兄有狂气, 嗜好与俗殊酸咸。日来省我不肯去,论诗说赋相喃喃。 望秋一章已惊绝,犹言低抑避谤谗。若使乘酣骋雄怪, 造化何以当镌劖。嗟我小生值强伴,怯胆变勇神明鉴。 驰坑跨谷终未悔,为利而止真贪馋。高揖群公谢名誉, 远追甫白感至諴.楼头完月不共宿,其奈就缺行攕攕.
cháng ān xīn qiū chū   hán jìng kāi chén hán zhōng nán xiǎo wàng lóng wěi  
tiān gèng jué qīng chán chán   . zhī duǎn qiǎn suǒ   cóng shì jiǔ chuān 穿 cháo shān
guī lái de biàn 便 yóu lǎn   zàn shì zhuàng tuō zhòng xián jiāng huā gài shí  
jiāng shēng jiān yóu xià zhǔ yuǎn jìn   绿 huái píng shān
bái shǒu shuí jiè wèn   píng cùn jiōng yún yán yún xiōng yǒu kuáng  
shì hào shū suān xián lái shěng kěn   lùn shī shuō xiāng nán nán
wàng qiū zhāng jīng jué   yóu yán bàng chán ruò shǐ 使 chéng hān chěng xióng guài  
zào huà dāng juān chán jiē xiǎo shēng zhí qiáng bàn   qiè dǎn biàn yǒng shén míng jiàn
chí kēng kuà zhōng wèi huǐ   wèi ér zhǐ zhēn tān chán gāo qún gōng xiè míng  
yuǎn zhuī bái gǎn zhì xián   . lóu tóu wán yuè gòng 宿   nài jiù quē xíng xiān xiān   .