愁思

唐代 鱼玄机
落叶纷纷暮雨和,朱丝独抚自清歌。放情休恨无心友, 养性空抛苦海波。长者车音门外有,道家书卷枕前多。 布衣终作云霄客,绿水青山时一过。
luò fēn fēn   zhū qīng fàng qíng xiū hèn xīn yǒu  
yǎng xìng kōng pāo hǎi zhǎng zhě chē yīn mén wài yǒu   dào jiā shū juàn zhěn qián duō
zhōng zuò yún xiāo   绿 shuǐ qīng shān shí guò