酬束丈贶诗兼叙所怀

宋代 王令
白日立中路,犬去不形相。夜以盗自来,何敢怨犬伤。 主人忽加念,谢恕犬无良。盗子愧伏前,有言愿加详。 见赐固已多,恕犬诚未臧。
bái zhōng   quǎn xíng xiāng dào lái   gǎn yuàn quǎn shāng    
zhǔ rén jiā niàn   xiè shù quǎn liáng dào zi kuì qián yǒu   yán yuàn jiā xiáng    
jiàn duō   shù quǎn chéng wèi zāng