酬舒公见寄

唐代 唐求
无客不言云外见,为文长遣世间知。 一声松径寒吟后,正是前山雪下时。
yán yún wài jiàn   wéi wén zhǎng qiǎn shì jiān zhī
shēng sōng jìng hán yín hòu   zhèng shì qián shān xuě xià shí