酬释妙德

清代 姚鼐
阇黎信耆㝛,貌古神清完。如尚处榛狉,未入今世间。 与之论俗情,钝若椎刺穿。几昧马几足,况识机械干。 见人辄谈法,不视憎喜颜。科判舍经本,诵解波澜翻。 剖晰义微妙,贤首及慈恩。古说久蒙晦,光明兴舌端。 乃知其中利,凛然持太渊。闻者无愚知,悟解增悲欢。 嗟我尝脩心,勤在此生前。自从一念失,漂转来尘寰。 譬若乘蜀舟,东下三峡关。迅忽造海壖,矫首求西还。 溯流青天上,得不劳且艰。爱师秉直心,启子三昧门。 师亦喜我意,不谓鄙且顽。相从宜不厌,勿论暑与寒。 不待盛言说,目击道已存。
shé xìn   mào shén qīng wán shàng chù zhēn wèi   jīn shì jiān    
zhī lùn qíng   dùn ruò chuí chuān 穿 mèi kuàng   shí xiè gàn    
jiàn rén zhé tán   shì zēng yán pàn shě jīng běn sòng   jiě lán fān    
pōu wēi miào   xián shǒu ēn shuō jiǔ méng huì guāng   míng xīng shé duān    
nǎi zhī zhōng   lǐn rán chí tài yuān wén zhě zhī   jiě zēng bēi huān    
jiē cháng xiū xīn   qín zài shēng qián cóng niàn shī piāo   zhuàn lái chén huán    
ruò chéng shǔ zhōu   dōng xià sān xiá guān xùn zào hǎi ruán jiǎo   shǒu qiú hái 西    
liú qīng tiān shàng   láo qiě jiān ài shī bǐng zhí xīn   zi sān mèi mén    
shī   wèi qiě wán xiāng cóng yàn   lùn shǔ hán    
dài shèng yán shuō   dào cún