酬舍弟牟秋日洛阳官舍寄怀十韵

唐代 窦常
幼为逃难者,才省用兵初。去国三苗外,全生四纪馀。 老头亲帝里,归处失吾庐。逝水犹呜咽,祥云自卷舒。 正郎曾首拜,亚尹未平除。几变陶家柳,空传魏阙书。 思凌天际鹤,言甚辙中鱼。玉立知求己,金声乍起予。 在朝鱼水分,多病雪霜居。忽报阳春曲,纵横恨不如。
yòu wèi táo nàn zhě   cái shěng yòng bīng chū guó sān miáo wài   quán shēng
lǎo tóu qīn   guī chǔ shī shì shuǐ yóu   xiáng yún juǎn shū
zhèng láng céng shǒu bài   yǐn wèi píng chú biàn táo jiā liǔ   kōng chuán wèi quē shū
líng tiān   yán shén zhé zhōng zhī qiú   jīn shēng zhà
zài cháo shuǐ fèn   duō bìng xuě shuāng bào yáng chūn   zòng héng hèn