酬尚颜

唐代 齐己
取尽风骚妙,名高身倍闲。久离王者阙,欲向祖师山。 幕府秋招去,溪邻日望还。伊余岂酬敌,来往踏苔斑。
jǐn fēng sāo miào   míng gāo shēn bèi xián jiǔ wáng zhě quē   xiàng shī shān
qiū zhāo   lín wàng hái chóu   lái wǎng tái bān