酬栖上人

唐代 贾岛
夜久城馆闲,情幽出在山。新月有微辉,朗朗空庭间。 处世虽识机,伊余多掩关。松姿度腊见,篱药知春还。 静览冰雪词,厚为酬赠颜。东林有踯躅,脱屣期共攀。
jiǔ chéng guǎn xián   qíng yōu chū zài shān xīn yuè yǒu wēi huī   lǎng lǎng kōng tíng jiān
chǔ shì suī shí   duō yǎn guān sōng 姿 jiàn   yào zhī chūn hái
jìng lǎn bīng xuě   hòu wèi chóu zèng yán dōng lín yǒu zhí zhú   tuō gòng pān