酬裴云客

唐代 元结
自厌久荒浪,于时无所任。耕钓以为事,来家樊水阴。 甚醉或漫歌,甚闲亦漫吟。不知愚僻意,称得云客心。 云客方持斧,与人正相临。符印随坐起,守位常森森。 纵能有相招,岂暇来山林。
yàn jiǔ huāng làng   shí suǒ rèn gēng diào wéi shì   lái jiā fán shuǐ yīn
shén zuì huò màn   shén xián màn yín zhī   chēng yún xīn
yún fāng chí   rén zhèng xiāng lín yìn suí zuò   shǒu wèi cháng sēn sēn
zòng néng yǒu xiāng zhāo   xiá lái shān lín