酬裴十七功曹巡府西驿途中见寄

唐代 韩愈
相公罢论道,聿至活东人。御史坐言事,作吏府中尘。 遂令河南治,今古无俦伦。四海日富庶,道途隘蹄轮。 府西三百里,候馆同鱼鳞。相公谓御史,劳子去自巡。 是时山水秋,光景何鲜新。哀鸿鸣清耳,宿雾褰高旻。 遗我行旅诗,轩轩有风神。譬如黄金盘,照耀荆璞真。 我来亦已幸,事贤友其仁。持竿洛水侧,孤坐屡穷辰。 多才自劳苦,无用只因循。辞免期匪远,行行及山春。
xiàng gōng lùn dào   zhì huó dōng rén shǐ zuò yán shì   zuò zhōng chén
suì lìng nán zhì   jīn chóu lún hǎi shù   dào ài lún
西 sān bǎi   hòu guǎn tóng lín xiàng gōng wèi shǐ   láo zi xún
shì shí shān shuǐ qiū   guāng jǐng xiān xīn āi hóng 鸿 míng qīng ěr   宿 qiān gāo mín
xíng shī   xuān xuān yǒu fēng shén huáng jīn pán   zhào yào 耀 jīng zhēn
lái xìng   shì xián yǒu rén chí gān 竿 luò shuǐ   zuò qióng chén
duō cái láo   yòng zhǐ yīn xún miǎn fěi yuǎn   xíng xíng shān chūn