酬潘县尉

宋代 王之道
尧明文采灿星宿,子全道义高金玉。 伤哉二子不可见,墓上悲风号拱木。 逢君论在友话偶及,令我吞声为渠哭。 因渠感君不我鄙,远寄锦囊诗一轴。 有如贝阙罗珠玑,东攫西拿厌吾欲。 又如康衢走骐骥,朝越暮燕惟尔逐。 匹夫获罪坐怀璧,谁使诠夜光冲蔀屋。 仲尼知本故称水,请看县崖泻飞瀑。 我从二子方弱冠,挽仰三母同转毂。 壮年登第今已老,碌碌无奇堪齿录。 羡君节操似松筠,雪里高标仍绝俗。 已将义命等穷途,肯为身名强荣辱。 高情慷慨怜衰晚,妙名纵横丐膏馥。 开缄反复读数过,骨竦毛森头觳觫。 施隆报蔑君勿诮,明月轻投得鱼目。 人生遇合会有日,行矣鸣驺入空谷。 燮调元化坐庙堂,长使斯民歌鼓腹。
yáo míng wén cǎi càn xīng xiù 宿   zi quán dào gāo jīn  
shāng zāi èr zi jiàn   shàng bēi fēng hào gǒng  
féng jūn lùn zài yǒu huà ǒu   lìng tūn shēng wèi  
yīn gǎn jūn   yuǎn jǐn náng shī zhóu  
yǒu bèi quē luó zhū   dōng jué 西 yàn  
yòu kāng zǒu   cháo yuè yàn wéi ěr zhú  
huò zuì zuò huái 怀   shuí shǐ 使 quán guāng chōng  
zhòng zhī běn chēng shuǐ   qǐng kàn xiàn xiè fēi  
cóng èr zi fāng ruò guàn   wǎn yǎng sān tóng zhuǎn  
zhuàng nián dēng jīn lǎo   kān chǐ 齿  
xiàn jūn jié cāo shì sōng yún   xuě gāo biāo réng jué  
jiāng mìng děng qióng   kěn wéi shēn míng qiáng róng  
gāo qíng kāng kǎi lián shuāi wǎn   miào míng zòng héng gài gāo  
kāi jiān fǎn shù guò   sǒng máo sēn tóu  
shī lóng bào miè jūn qiào   míng yuè qīng tóu de  
rén shēng huì yǒu   xíng míng zōu kōng  
xiè tiáo yuán huà zuò miào táng   cháng shǐ 使 mín