丑奴儿慢
明眸秀色,别是天真潇洒。更鬓发堆云,玉脸淡拂轻霞。醉里精神,众中标格谁能画。当时携手,花笼淡月,重门深亚。
巫峡梦回,已成陈事,岂堪重话。谩赢得、罗襟清泪,鬓边霜华。念□伤怀,凭阑烟水渺无涯。秦源目断,碧云暮合,难认仙家。
míng
明
móu
眸
xiù
秀
sè
色
,
bié
别
shì
是
tiān
天
zhēn
真
xiāo
潇
sǎ
洒
。
。
gèng
更
bìn
鬓
fā
发
duī
堆
yún
云
,
yù
玉
liǎn
脸
dàn
淡
fú
拂
qīng
轻
xiá
霞
。
。
zuì
醉
lǐ
里
jīng
精
shén
神
,
zhòng
众
zhòng
中
biāo
标
gé
格
shuí
谁
néng
能
huà
画
。
。
dāng
当
shí
时
xié
携
shǒu
手
,
huā
花
lóng
笼
dàn
淡
yuè
月
,
chóng
重
mén
门
shēn
深
yà
亚
。
。
wū
巫
xiá
峡
mèng
梦
huí
回
,
yǐ
已
chéng
成
chén
陈
shì
事
,
qǐ
岂
kān
堪
zhòng
重
huà
话
。
。
mán
谩
yíng
赢
de
得
、
、
luó
罗
jīn
襟
qīng
清
lèi
泪
,
bìn
鬓
biān
边
shuāng
霜
huá
华
。
。
niàn
念
□
shāng
伤
huái
怀
,
píng
凭
lán
阑
yān
烟
shuǐ
水
miǎo
渺
wú
无
yá
涯
。
。
qín
秦
yuán
源
mù
目
duàn
断
,
bì
碧
yún
云
mù
暮
hé
合
,
nán
难
rèn
认
xiān
仙
jiā
家
。
。