酬孟武昌苦雪

唐代 元结
积雪闲山路,有人到庭前。云是孟武昌,令献苦雪篇。 长吟未及终,不觉为凄然。古之贤达者,与世竟何异。 不能救时患,讽谕以全意。知公惜春物,岂非爱时和。 知公苦阴雪,伤彼灾患多。奸凶正驱驰,不合问君子。 林莺与野兽,无乃怨于此。兵兴向九岁,稼穑谁能忧。 何时不发卒,何日不杀牛。耕者日已少,耕牛日已希。 皇天复何忍,更又恐毙之。自经危乱来,触物堪伤叹。 见君问我意,只益胸中乱。山禽饥不飞,山木冻皆折。 悬泉化为冰,寒水近不热。出门望天地,天地皆昏昏。 时见双峰下,雪中生白云。
xuě xián shān   yǒu rén dào tíng qián yún shì mèng chāng   lìng xiàn xuě piān
cháng yín wèi zhōng   jué wèi rán zhī xián zhě   shì jìng
néng jiù shí huàn   fěng quán zhī gōng chūn   fēi ài shí
zhī gōng yīn xuě   shāng zāi huàn duō jiān xiōng zhèng chí   wèn jūn zi
lín yīng shòu   nǎi yuàn bīng xīng xiàng jiǔ suì   jià shuí néng yōu
shí   shā niú gēng zhě shǎo   gēng niú
huáng tiān rěn   gèng yòu kǒng zhī jīng wēi luàn lái   chù kān shāng tàn
jiàn jūn wèn   zhǐ xiōng zhōng luàn shān qín fēi   shān dòng jiē zhé
xuán quán huà wèi bīng   hán shuǐ jìn chū mén wàng tiān   tiān jiē hūn hūn
shí jiàn shuāng fēng xià   xuě zhōng shēng bái yún