酬刘侍郎使君(刘太真)

唐代 韦应物
琼树凌霜雪,葱茜如芳春。英贤虽出守,本自玉阶人。 宿昔陪郎署,出入仰清尘。孰云俱列郡,比德岂为邻。 风雨飘海气,清凉悦心神。重门深夏昼,赋诗延众宾。 方以岁月旧,每蒙君子亲。继作郡斋什,远赠荆山珍。 高闲庶务理,游眺景物新。朋友亦远集,燕酌在佳辰。 始唱已惭拙,将酬益难伸。濡毫意黾勉,一用写悁勤。
qióng shù líng shuāng xuě   cōng qiàn fāng chūn yīng xián suī chū shǒu   běn jiē rén
宿 péi láng shǔ   chū yǎng qīng chén shú yún liè jùn   wèi lín
fēng piāo hǎi   qīng liáng yuè xīn shén chóng mén shēn xià zhòu   shī yán zhòng bīn
fāng suì yuè jiù   měi méng jūn zi qīn zuò jùn zhāi shén   yuǎn zèng jīng shān zhēn
gāo xián shù   yóu tiào jǐng xīn péng you yuǎn   yàn zhuó zài jiā chén
shǐ chàng cán zhuō   jiāng chóu nán shēn háo mǐn miǎn   yòng xiě yuān qín