酬梁二十

唐代 戎昱
渚宫无限客,相见独相亲。长路皆同病,无言似一身。 岁寒唯爱竹,憔悴不堪春。细与知音说,攻文恐误人。
zhǔ gōng xiàn   xiāng jiàn xiāng qīn cháng jiē tóng bìng   yán shì shēn
suì hán wéi ài zhú   qiáo cuì kān chūn zhī yīn shuō   gōng wén kǒng rén