酬乐天雪中见寄

唐代 元稹
知君夜听风萧索,晓望林亭雪半糊。撼落不教封柳眼, 扫来偏尽附梅株。敲扶密竹枝犹亚,煦暖寒禽气渐苏。 坐觉湖声迷远浪,回惊云路在长途。钱塘湖上蘋先合, 梳洗楼前粉暗铺。石立玉童披鹤氅,台施瑶席换龙须。 满空飞舞应为瑞,寡和高歌只自娱。莫遣拥帘伤思妇, 且将盈尺慰农夫。称觞彼此情何异,对景东西事有殊。 镜水绕山山尽白,琉璃云母世间无。
zhī jūn tīng fēng xiāo suǒ   xiǎo wàng lín tíng xuě bàn hàn luò jiào fēng liǔ yǎn  
sǎo lái piān jǐn méi zhū qiāo zhú zhī yóu   nuǎn hán qín jiàn
zuò jué shēng yuǎn làng   huí jīng yún zài cháng qián táng shàng píng xiān  
shū lóu qián fěn àn shí tóng chǎng   tái shī yáo huàn lóng
mǎn kōng fēi yīng wèi ruì   guǎ gāo zhī qiǎn yōng lián shāng  
qiě jiāng yíng chǐ wèi nóng chēng shāng qíng   duì jǐng dōng 西 shì yǒu shū
jìng shuǐ rào shān shān jǐn bái   liú li yún shì jiān