酬乐天喜邻郡(此后并越州酬和并各次用本韵)

唐代 元稹
蹇驴瘦马尘中伴,紫绶朱衣梦里身。符竹偶因成对岸, 文章虚被配为邻。湖翻白浪常看雪,火照红妆不待春。 老大那能更争竞,任君投募醉乡人。
jiǎn shòu chén zhōng bàn   shòu zhū mèng shēn zhú ǒu yīn chéng duì àn  
wén zhāng bèi pèi wèi lín fān bái làng cháng kàn xuě   huǒ zhào hóng zhuāng dài chūn
lǎo néng gèng zhēng jìng   rèn jūn tóu zuì xiāng rén