酬乐天叹损伤见寄

唐代 元稹
前途何在转茫茫,渐老那能不自伤。病为怕风多睡月, 起因花药暂扶床。函关气索迷真侣,峡水波翻碍故乡。 唯有秋来两行泪,对君新赠远诗章。
qián zài zhuǎn máng máng   jiàn lǎo néng shāng bìng wèi fēng duō shuì yuè  
yīn huā yào zàn chuáng hán guān suǒ zhēn   xiá shuǐ fān ài xiāng
wéi yǒu qiū lái liǎng xíng lèi   duì jūn xīn zèng yuǎn shī zhāng