酬乐天劝醉

唐代 元稹
神曲清浊酒,牡丹深浅花。少年欲相饮,此乐何可涯。 沉机造神境,不必悟楞伽。酡颜返童貌,安用成丹砂。 刘伶称酒德,所称良未多。愿君听此曲,我为尽称嗟。 一杯颜色好,十盏胆气加。半酣得自恣,酩酊归太和。 共醉真可乐,飞觥撩乱歌。独醉亦有趣,兀然无与他。 美人醉灯下,左右流横波。王孙醉床上,颠倒眠绮罗。 君今劝我醉,劝醉意如何。
shén qīng zhuó jiǔ   dan shēn qiǎn huā shào nián xiāng yǐn  
chén zào shén jìng   léng jiā tuó yán fǎn tóng mào   ān yòng chéng dān shā
liú líng chēng jiǔ   suǒ chēng liáng wèi duō yuàn jūn tīng   wèi jǐn chēng jiē
bēi yán hǎo   shí zhǎn dǎn jiā bàn hān   mǐng dǐng guī tài
gòng zuì zhēn   fēi gōng liáo luàn zuì yǒu   rán
měi rén zuì dēng xià   zuǒ yòu liú héng wáng sūn zuì chuáng shàng   diān dào mián luó
jūn jīn quàn zuì   quàn zuì