酬乐天七月一日夜即事见寄

唐代 刘禹锡
夜树风韵清,天河云彩轻。故苑多露草,隔城闻鹤鸣。 摇落从此始,别离含远情。闻君当是夕,倚瑟吟商声。 外物岂不足,中怀向谁倾。秋来念归去,同听嵩阳笙。
shù fēng yùn qīng   tiān yún cai qīng yuàn duō cǎo   chéng wén míng
yáo luò cóng shǐ   bié hán yuǎn qíng wén jūn dàng shì   yín shāng shēng
wài   zhōng huái 怀 xiàng shuí qīng qiū lái niàn guī   tóng tīng sōng yáng shēng