酬乐天江楼夜吟稹诗,因成三十韵(次用本韵)

唐代 元稹
忽见君新句,君吟我旧篇。见当巴徼外,吟在楚江前。 思鄙宁通律,声清遂扣玄。三都时觉重,一顾世称妍。 排韵曾遥答,分题几共联。昔凭银翰写,今赖玉音宣。 布鼓随椎响,坯泥仰匠圆。铃因风断续,珠与调牵绵。 阮籍惊长啸,商陵怨别弦。猿羞啼月峡,鹤让警秋天。 志士潜兴感,高僧暂废禅。兴飘沧海动,气合碧云连。 点缀工微者,吹嘘势特然。休文徒倚槛,彦伯浪回船。 伎乐当筵唱,儿童满巷传。改张思妇锦,腾跃贾人笺。 魏拙虚教出,曹风敢望痊。定遭才子笑,恐赚学生癫。 裁什情何厚,飞书信不专。隼猜鸿蓄缩,虎横犬迍邅。 水墨看虽久,琼瑶喜尚全。才从鱼里得,便向市头悬。 夜置堂东序,朝铺座右边。手寻韦欲绝,泪滴纸浑穿。 甘蔗销残醉,醍醐醒早眠。深藏那遽灭,同咏苦无缘。 雅羡诗能圣,终嗟药未仙。五千诚远道,四十已中年。 暗魄多相梦,衰容每自怜。卒章还恸哭,蚊蚋溢山川。
jiàn jūn xīn   jūn yín jiù piān jiàn dāng jiǎo wài   yín zài chǔ jiāng qián
níng tōng   shēng qīng suì kòu xuán sān dōu shí jué zhòng   shì chēng yán
pái yùn céng yáo   fēn gòng lián píng yín hàn xiě   jīn lài yīn xuān
suí chuí xiǎng   yǎng jiàng yuán líng yīn fēng duàn   zhū diào qiān mián
ruǎn jīng cháng xiào   shāng líng yuàn bié xián yuán xiū yuè xiá   ràng jǐng qiū tiān
zhì shì qián xīng gǎn   gāo sēng zàn fèi chán xīng piāo cāng hǎi dòng   yún lián
diǎn zhuì gōng wēi zhě   chuī shì rán xiū wén kǎn   yàn làng huí chuán
dāng yán chàng   ér tóng mǎn xiàng chuán gǎi zhāng jǐn   téng yuè rén jiān
wèi zhuō jiào chū   cáo fēng gǎn wàng quán dìng zāo cái xiào   kǒng zhuàn xué sheng diān
cái shí qíng hòu   fēi shū xìn zhuān sǔn cāi hóng 鸿 suō   héng quǎn zhūn zhān
shuǐ kàn suī jiǔ   qióng yáo shàng quán cái cóng   biàn 便 xiàng shì tóu xuán
zhì táng dōng   cháo zuò yòu bian shǒu xún wéi jué   lèi zhǐ hún chuān 穿
gān zhe xiāo cán zuì   xǐng zǎo mián shēn cáng miè   tóng yǒng yuán
xiàn shī néng shèng   zhōng jiē yào wèi xiān qiān chéng yuǎn dào   shí zhōng nián
àn duō xiāng mèng   shuāi róng měi lián zhāng hái tòng   wén ruì shān chuān