酬乐天得微之诗知通州事因成四首

唐代 元稹
茅檐屋舍竹篱州,虎怕偏蹄蛇两头。暗蛊有时迷酒影, 浮尘向日似波流。沙含水弩多伤骨,田仰畬刀少用牛。 知得共君相见否,近来魂梦转悠悠。 平地才应一顷馀,阁栏都大似巢居。入衙官吏声疑鸟, 下峡舟船腹似鱼。市井无钱论尺丈,田畴付火罢耘锄。 此中愁杀须甘分,惟惜平生旧著书。 哭鸟昼飞人少见,伥魂夜啸虎行多。满身沙虱无防处, 独脚山魈不奈何。甘受鬼神侵骨髓,常忧岐路处风波。 南歌未有东西分,敢唱沦浪一字歌。 荒芜满院不能锄,甑有尘埃圃乏蔬。定觉身将囚一种, 未知生共死何如。饥摇困尾丧家狗,热暴枯鳞失水鱼。 苦境万般君莫问,自怜方寸本来虚。
máo yán shè zhú zhōu   piān shé liǎng tóu àn yǒu shí jiǔ yǐng  
chén xiàng shì liú shā hán shuǐ duō shāng   tián yǎng shē dāo shǎo yòng niú
zhī de gòng jūn xiāng jiàn fǒu   jìn lái hún mèng zhuàn yōu yōu
píng cái yīng qǐng   lán dōu shì cháo guān shēng niǎo  
xià xiá zhōu chuán shì shì jǐng qián lùn chǐ zhàng   tián chóu huǒ yún chú
zhōng chóu shā gān fēn   wéi píng shēng jiù zhù shū
niǎo zhòu fēi rén shǎo jiàn   chāng hún xiào xíng duō mǎn shēn shā shī fáng chù  
jiǎo shān xiāo nài gān shòu guǐ shén qīn suǐ   cháng yōu chù fēng
nán wèi yǒu dōng 西 fēn   gǎn chàng lún làng
huāng mǎn yuàn néng chú   zèng yǒu chén āi shū dìng jué shēn jiāng qiú zhǒng  
wèi zhī shēng gòng yáo kùn wěi sàng jiā gǒu   bào lín shī shuǐ
jìng wàn bān jūn wèn   lián fāng cùn běn lái