酬乐天

唐代 元稹
放鹤在深水,置鱼在高枝。升沉或异势,同谓非所宜。 君为邑中吏,皎皎鸾凤姿。顾我何为者,翻侍白玉墀。 昔作芸香侣,三载不暂离。逮兹忽相失,旦夕梦魂思。 崔嵬骊山顶,宫树遥参差。只得两相望,不得长相随。 多君岁寒意,裁作秋兴诗。上言风尘苦,下言时节移。 官家事拘束,安得携手期。愿为云与雨,会合天之垂。
fàng zài shēn shuǐ   zhì zài gāo zhī shēng chén huò shì   tóng wèi fēi suǒ
jūn wèi zhōng   jiǎo jiǎo luán fèng 姿 wéi zhě   fān shì bái chí
zuò yún xiāng   sān zài zàn dǎi xiāng shī   dàn mèng hún
cuī wéi shān dǐng   gōng shù yáo cēn zhǐ de liǎng xiāng wàng   zhǎng xiàng suí
duō jūn suì hán   cái zuò qiū xīng shī shàng yán fēng chén   xià yán shí jié
guān jiā shì shù   ān xié shǒu yuàn wèi yún   huì tiān zhī chuí