酬伉上人

宋代 释遵式
鸟外清閒极,谁能更似君。 山光晴后见,瀑响夜深闻。 拾句书幽石,收茶踏乱云。 江头待无事,终学弃人群。
niǎo wài qīng xián   shuí néng gèng shì jūn  
shān guāng qíng hòu jiàn   xiǎng shēn wén  
shí shū yōu shí   shōu chá luàn yún  
jiāng tóu dài shì   zhōng xué rén qún