酬皇甫十少尹暮秋久雨喜晴有怀见示

唐代 刘禹锡
雨馀独坐卷帘帷,便得诗人喜霁诗。摇落从来长年感, 惨舒偏是病身知。扫开云雾呈光景,流尽潢污见路岐。 何况菊香新酒熟,神州司马好狂时。
zuò juàn lián wéi   biàn 便 shī rén shī yáo luò cóng lái cháng nián gǎn  
cǎn shū piān shì bìng shēn zhī sǎo kāi yún chéng guāng jǐng   liú jǐn huáng jiàn
kuàng xiāng xīn jiǔ shú   shén zhōu hǎo kuáng shí