酬黄帝锡见和

宋代 张埴
龙髯初一振,人尽息其机。 池静朱华出,山凉白鸟归。 洒能无已已,诗岂去非非。 仰面楚天过,浮云似白衣。
lóng rán chū zhèn   rén jǐn  
chí jìng zhū huá chū   shān liáng bái niǎo guī  
néng   shī fēi fēi  
yǎng miàn chǔ tiān guò   yún shì bái