酬海藏主纸扇歌

宋代 张宪
海一沤,气骨有似生骅骝。凡缰俗络羁不得,西望八骏瑶池游。 终焉不遂志,屏弃妻子,祝发为比丘。遨游名山川,脚趼不肯休。 誓绝俗士交,有语常不酬。西来贻我白纸扇,潇洒不画三湘秋。 双石相对峙,不压长江流;上有秀发翁,踞坐披羊裘; 手垂独茧丝,下挂直铁钩,其意不在鳝与鳅;凉风从西来,短发吹飕飕。 故人位九五,驾六龙,垂冕旒。谏议亦好官,视若囹圄囚。 作书骂丞相,傲气淩公侯。天星彻夜闹,帝座疑有忧。 胡为太史公,仰观劳心眸。偶然共卧伸一足,误压天子腹,奚足尤! 飘然纳爵去,天子不可留。清滩七里水如玉,上缚草庐下舣舟。 有时耕白云,鞭青牛,何庸图像南宫楼。我今把钓钓台去,海沤此意知我否? 海沤此意知我否?
hǎi ōu   yǒu shēng huá liú fán jiāng luò   wàng 西 jùn yáo chí yóu    
zhōng yān suí zhì   bǐng   zhù wéi qiū áo yóu míng shān chuān jiǎo   jiǎn kěn xiū    
shì jué shì jiāo   yǒu cháng chóu lái 西 bái zhǐ shàn xiāo   huà sān xiāng qiū    
shuāng shí xiāng duì zhì   cháng jiāng liú   shàng yǒu xiù wēng   zuò yáng qiú  
shǒu chuí jiǎn   xià guà zhí tiě gōu   zài shàn qiū   liáng fēng cóng 西 lái   duǎn chuī sōu sōu  
rén wèi jiǔ   jià liù lóng   chuí miǎn liú jiàn hǎo guān shì   ruò líng qiú    
zuò shū chéng xiàng   ào líng gōng hóu tiān xīng chè nào   zuò yǒu yōu    
wéi tài shǐ gōng   yǎng guān láo xīn móu ǒu rán gòng shēn   tiān   yóu    
piāo rán jué   tiān liú qīng tān shuǐ shàng   cǎo xià zhōu    
yǒu shí gēng bái yún   biān qīng niú   yōng xiàng nán gōng lóu jīn diào diào tái hǎi   ōu zhī fǒu    
hǎi ōu zhī fǒu